Nội dung chính
Ánh nắng mùa đông nhẹ nhàng, vừa đủ ấm để xua tan cái lạnh hanh hao, mở ra một hành trình ký ức sâu lắng của tuổi thơ.
Những tia nắng đầu tiên
Trong thơ Nhặt nắng mùa đông của Hàn Tương Thi, câu thơ “Tôi ngồi nhặt nắng vá mùa đông / Khâu mảnh hanh hao để ấm lòng” đã khắc họa một hình ảnh đầy cảm xúc. Đối với tôi, mỗi khi mùa đông tới, những tia nắng mỏng manh lướt qua mái ngói cũ, tạo nên một lớp áo vô hình cho cả làng.

Mẹ và nghệ thuật “nhặt nắng”
Những buổi sáng lạnh giá, mẹ luôn mang ra sân những thứ cần sưởi ấm: áo bông, áo len, chăn dày. Bàn tay gầy guộc của bà nhẹ nhàng trải đều, như đang gom từng giọt nắng vào từng sợi vải. Đó chính là cách mẹ “nhặt nắng” – biến ánh sáng thành hơi ấm, không chỉ cho cơ thể mà còn cho trái tim con cháu.
Quy trình “nhặt nắng” của mẹ
- Đặt áo, chăn trên sân rộng.
- Đợi nắng chiếu đều, lật ngược để ánh sáng thấm sâu.
- Kiểm tra và điều chỉnh để không có góc tối.
Sắc màu làng quê trong ánh nắng đông
Ánh nắng lan tỏa khắp ngõ xóm, rơi lên mái ngói rêu phong, lấp lánh trên hàng rào tre, thổi bùng hương rơm rạ và khói bếp. Tiếng cười trẻ con, tiếng trò chuyện của người lớn hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ấm áp. Không gian yên bình, nhưng đủ sinh động để người ta cảm nhận nhịp sống chậm rãi, thân thiện.

Nắng đông trong ký ức hiện đại
Ngày nay, giữa những tòa nhà cao tầng và khói bụi thành phố, ánh nắng mùa đông vẫn còn hiện diện nhưng không còn mang cùng một cảm giác thân thương. Khi một tia nắng nhẹ chạm vào khuôn mặt, tôi lại nhớ về mái ngói rêu phong, sân nhà đầy nắng và mẹ đang cẩn thận “nhặt” từng giọt ấm. Những ký ức ấy chứng minh: một khoảnh khắc nhẹ nhàng có thể sưởi ấm cả một đời người.
Nguyễn Hợi